ĐẠI BOSS VÀ CÁC QUÝ NGÀI

 Phái mạnh thường được gắn với hình ảnh của loài vật bốn chân hiếu động, trung thành và hay đánh thức người ta bằng những tiếng “gâu gâu” ồn ào. Nhưng danh sách hôm nay sẽ đưa các bạn đến với một thế giới mới lạ, quý phái và mềm mại bất ngờ trong trái tim của các cây bút lừng danh làng văn học. Không chần chừ nữa, chúng ta hãy bắt tay vào điểm mặt những con sen trung thành của loài vật bốn chân vương giả - mèo.

  1. Ernest Hemingway Một quý ông thuộc “thế hệ lạc lối” gắn liền với những đặc điểm nam tính điển hình như súng, rượu mạnh và thú vui săn bắn cùng lối hành văn súc tích, kiệm lời theo chủ nghĩa tối giản. Thế nhưng người đàn ông những tưởng có một trái tim cứng rắn này lại dành một góc vô cùng mềm mại trong tim cho “những nhà máy rên gừ gừ”, hay “bọt biển tình yêu”, như cách ông thường gọi yêu “đoàn thê tử” mèo nhiều ngón của mình. Cũng là Papa Enerst*, nhưng trong một câu nói ít nổi tiếng hơn: “Một con mèo sẽ dẫn tới một con mèo khác.” (One Cat Just Leads to Another)
  2. Raymond Chandler
    Raymond Chandler là một tiểu thuyết gia nổi tiếng người Mỹ gốc Anh. Trước khi trở thành một nhà văn chuyên nghiệp, lý lịch của ông vô cùng đa dạng: người hái mơ, nhân viên căng dây vợt tennis, thủ thư và kế toán cho một hãng sữa bột,...Khi đang giữ chức giám đốc điều hành tại một công ty dầu mỏ ở tuổi 44, ông bị đuổi việc vì uống rượu và hay bỏ việc. Phải đến tuổi 45, sau khi công bố truyện ngắn đầu tay “Blackmailers Don’t shoot”, ông mới thật sự chuyên tâm viết văn.
    Với những ai đã biết đến Raymond Chandler thì ắt hẳn hình ảnh ông yêu thương vuốt ve con mèo Ba tư -được gọi là Taki- của mình đã không còn quá xa lạ. Taki luôn ở bên cạnh ông trong suốt sự nghiệp như một người thư ký. Nàng mèo còn được miêu tả với sở thích ngủ trên bản thảo của ông hay tựa vào chiếc máy đánh chữ.
  3. Haruki Murakami
    Haruki Murakami là một tiểu thuyết gia nổi tiếng người Nhật Bản với những tác phẩm như “Rừng Na Uy” ,“Lắng nghe gió hát”,... Song, dù đã qua 40 năm cầm bút và được mệnh danh là “nhà văn được yêu thích nhất”, Haruki Murakami vẫn giữ được nét bí ẩn đầy nam tính. Ban đầu ông làm việc tại một cửa hàng băng đĩa, sau đó ông là chủ của một câu lạc bộ đêm và một quán cà phê vừa hay có tên “Peter Cat” (Chú mèo Peter).
    Hình ảnh những chú mèo thường xuyên xuất hiện trong các tác phẩm của Haruki Murakami như Kirin, Butch, Sundance, Mackerel và còn rất nhiều chú mèo thân thuộc khác. Điển hình là cuốn “Town of Cats” (Thị trấn mèo ) kể về một đêm trong thị trấn toàn mèo sinh sống. Những con mèo to lớn đi làm ở văn phòng, mua sắm ở hiệu thuốc hay thậm chí uống rượu ở quầy bar. Khi được phóng viên hỏi rằng âm nhạc có giúp ông cảm thấy khỏe khoắn hơn hay không, ông đã trả lời: “Phải, rất khỏe ấy chứ. Âm nhạc và lũ mèo. Chúng giúp tôi rất nhiều”.
  4. Mark Twain
    Nhà thông thái lớn của thời đại, đồng thời là nhà văn khôi hài bậc nhất của Hoa Kỳ này là một “con sen” chính hiệu khi có thời điểm sở hữu đàn mèo lên đến tận 11 con. Bộ não thiên tài ấy đã làm nên những chiếc tên mèo độc lạ hàng đầu, đảm bảo nghe “một phát là choáng” như Dịch Ngâm Chua (Sour Mash), Apollinaris (bắt nguồn từ thần Apollo), Lắm Lời (Blatherskite), Hoàng Tử Địa Ngục (Beelzebub), Satan (nhặt được trên đường tới nhà thờ),... Mèo cũng là những ngôi sao ăn khách trong các câu trích dẫn nổi tiếng của ngài Clements, điển hình là câu: “Một ngôi nhà mà không có mèo - một con mèo được ăn uống no say, chăm sóc đủ đầy và yêu thương hết mực - vẫn có thể là một ngôi nhà hoàn hảo. Có thể lắm, nhưng làm sao để chứng minh được điều đó.”
  5. Charles Dickens
    Đại văn hào hiện thực người Anh nổi tiếng này ban đầu là một “nhà điểu học” chân chính sở hữu một ngôi nhà nào là chim vẹt, quạ hay thậm chí là cả... đại bàng. Tuy thế, Mr. Dickens vẫn không có lối thoát khỏi những tiếng “meo meo” dễ thương của chú mèo điếc “Bob” - cái tên thân thương được ông đặt gần giống với bút danh của chính mình. Nó là một chú mèo vừa bị “chảnh mèo” lại vừa nhõng nhẽo, luôn quấn cạnh nhà văn khi ông làm việc. Một tối nọ, khi Dickens ngồi viết, mèo nằm kế bên. Ngọn nến vụt tắt. Mary - con gái ông kể lại: “Cha tôi đứng lên thắp lại nến, vuốt ve con mèo, nó nhìn ông, tỏ vẻ hạnh phúc, biết ơn. Vài phút sau, ánh sáng dường như yếu đi. Cha tôi ngước lên, vừa đúng lúc nhìn thấy mèo giơ chân tạt tắt nến một cách đầy chủ ý, rồi nó hướng ánh mắt chờ đợi về phía ông. Và mèo nhận được những cái vuốt ve, như nó hằng yêu thích”. Quả là một đại boss “tâm cơ”!
  6. Nguyễn Nhật Ánh
    Vòng quanh cả thế giới một vòng rồi, có lẽ sẽ là thích hợp nhất để kết thúc cuộc hành trình này ở chính mảnh đất quê hương của chúng ta nhỉ? Và nói về đề tài quê hương thì một cái tên không thể thiếu được trong làng văn học Việt chính là Nguyễn Nhật Ánh. Có thể không còn bất ngờ gì nữa rằng bác Ánh dành một khoảng lớn trong thế giới nội tâm trong trẻo của ông cho những người bạn bốn chân, thể hiện qua hàng loạt tác phẩm như: “Tôi là Bêtô”, “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” và đặc biệt là “Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ”. Tuy không phải là một fan chính hiệu của các boss nhưng chắc chắn tình cảm ông dành cho giống loài dễ thương và hay nũng nịu này cũng vô cùng đặc biệt.

Liên quan

Nhận xét