“Bước chạy thanh xuân” là bộ anime được chuyển thể từ light novel cùng tên của tác giả Miura Shion. So với những bộ anime khác, bộ này tạo hình nhân vật không được đẹp, đồ họa cũng không khiến người xem cảm thấy mãn nhãn. Nhưng phải đến khi cầm trên tay cuốn truyện, lật từng trang giấy thì tâm hồn mình mới thật sự bị lay động bởi những con chữ.
Đó là một cuốn sách có phần bìa xanh lam nhạt đầy sinh động với dung lượng 374 trang, không phải quá dài cũng chẳng phải quá ngắn. “Bước chạy thanh xuân” của Miura Shion không phải là những con chữ quá trau chuốt cũng chẳng phải những câu văn quá bóng bẩy, mà chỉ là những dòng văn mang nét đặc trưng của xứ sở Phù Tang. Một nét văn phong nhẹ nhàng, trong trẻo tựa như cánh hoa anh đào khẽ rơi trong gió, nhưng lại cuốn hút người đọc một cách lạ lùng bởi sự tĩnh lặng và trầm ổn. Không quá cao trào, không quá bất ngờ mà tựa như một dòng nước ấm áp rót vào lòng người, khiến cho những ai đang trong quá trình tìm kiếm, chiêm nghiệm những giá trị đẹp đẽ của cuộc đời được sưởi ấm, đắm chìm, say mê mà thưởng thức. Cuốn sách này không dành cho những ai có thói quen đọc vội, nó chỉ dành cho những người biết trân trọng và tìm kiếm những giá trị tốt đẹp ẩn sau những câu chuyện rất đỗi vụn vặt của cuộc sống. Bởi cái hay, cái đẹp luôn ẩn sâu trong những điều vốn rất đỗi bình dị, chúng cần những con người thật sự đủ kiên nhẫn để khám phá và thấu hiểu.
Lướt qua tên cuốn sách “Bước chạy thanh xuân”, vốn cứ tưởng rằng nó sẽ mở ra trước mắt người đọc một thế giới đầy đẹp đẽ, mộng mơ hay sẽ là một câu chuyện thanh xuân vườn trường đầy ẩn ý
. Nhưng ngược lại, đằng sau cái tên ấy là một thế giới rất đỗi chân thật, và có đôi phần khắc nghiệt. Thế giới mà cuốn sách mở ra gắn liền với hiện thực, với những mơ ước, hi vọng, những giọt mồ hôi và cả sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Hơn hết đó còn là câu chuyện về sự đoàn kết, tình bạn, tình đồng đội – những điều đẹp đẽ nhất mà tuổi trẻ mang đến cho ta
.
Cuốn truyện xoay quanh cuộc hành trình đầy gian nan của mười chàng trai sống ở nhà trọ Chikusei, đồng thời cũng là sinh viên đại học Kansei, đang hướng đến cuộc đua tiếp sức ở ngọn núi Hakone - một cuộc đua đầy khốc liệt, mang trong mình biết bao khát vọng mơ ước của giới điền kinh sinh viên
. Mười con người, mỗi người mang trong mình một tính cách, một hướng đi riêng, tình cờ sống chung trong căn nhà trọ nhỏ tồi tàn để rồi đều cùng nhau, vì nhau mà cố gắng.
Ở đó ta bắt gặp chàng trai Kakeru - một con người sinh ra để cất bước chạy. “Đối với Kakeru, niềm hạnh phúc của việc chạy bộ chỉ đơn thuần là những khoảnh khắc được giẫm lên cỏ và lao vút ra núi đồng.” Khi Kakeru cất bước, đó là những bước chạy thần tốc, mạnh mẽ, toát ra vẻ đẹp mê hoặc, thổi bùng lên sự hưng phấn trong lòng người. Nhưng trên đời này, làm gì có mấy ai thật sự hoàn hảo chứ? Chàng trai ấy cũng chỉ là một con người chỉ biết chạy, “chỉ vì quá tập trung vào chuyện chạy bộ nên ngay cả người sống cùng mình dưới một mái nhà cậu cũng chẳng thèm màng đến.”Ta cũng chẳng thể nào bỏ qua được hình ảnh một Kiyose “đã từng nếm trải nỗi đau khổ khi khát khao được chạy mà không thể thực hiện.” - một đội trưởng kiêm luôn huấn luyện viên cho cả đội, một con người luôn quan tâm đến mọi người xung quanh, cũng chính là người đã từng hùng hồn mà tuyên bố: “Tôi muốn mọi người phải hướng đến đỉnh cao”.
Đằng sau ánh hào quang của những bước chạy là nỗi vất vả mấy ai hiểu được. Hơn nữa, khách trọ ở Chikusei đều là dân nghiệp dư, ngoại trừ Kiyose và Kakeru những người còn lại đều chưa từng tham gia môn chạy bộ, thế nên điều Kiyose nói chẳng khác nào mơ mộng hão huyền. Phải, dường như là một điều quá đỗi xa vời, tưởng chừng như với tay thế nào cũng chẳng thể chạm tới được
.
“Kansei chỉ có mười người dự thi. Nếu có một người không thể về đích thì con đường đến Hakone xem như chấm hết.”
Nhưng thật may, ở đó vẫn còn có một Kiyoshi không ngừng từ bỏ hy vọng:“Nếu không thử đấu tranh thì giấc mơ mãi mãi chỉ là giấc mơ thôi…”
“Hakone không phải là ngọn núi ảo vọng. Đây cũng không phải là chuyện hão huyền. Chỉ cần chúng ta xắn tay áo lên đứng dậy và làm thì nhất định nó sẽ trở thành thực hiện.”
“Chỉ cần điều chỉnh mục tiêu, đồng lòng hướng về Hakone, nhất định chúng ta sẽ biến điều không thể thành có thể.”
Đấy chẳng hề phải là những lời nói suông, chính anh đã khiến mọi người cùng nhau tiến bộ hơn, đưa mọi người cùng nhau đến nơi mà trước kia chưa từng dám nghĩ đến. Kiyose và Kakeru, hai người họ mang trong mình lòng nhiệt huyết vô bờ với môn chạy bộ, truyền đến những con người còn lại. Từ đó, con đường đến Hakone giờ đây không còn là mơ ước của riêng mình Kiyose, mà đã trở thành giấc mơ của cả bọn. Hoàng Tử, Thần Đồng, Nikochan, cặp sinh đôi Joji, Jota, Musa, Yuki, King, Kiyose và Kakeru cùng nhau cố gắng, cùng nhau biến giấc mơ thành hiện thực. Khi nhìn họ, ta như được tiếp thêm sức mạnh, lại cảm thấy dường như trên đời này chẳng có giới hạn nào là nhất định. Dường như, chỉ cần cố gắng hết sức, tất cả đều có thể đạt được.
Bỏ lại đằng sau lưng sự khắc nghiệt, những vất vả, gian khổ của quá trình luyện tập, mà cùng nhau thực hiện những bước chạy đẹp đẽ nhất của tuổi xuân. Họ đã cùng nhau chứng minh rằng, một câu lạc bộ vô danh tiểu tốt “nhỏ bé chỉ với mười người nhưng cũng có thể làm nên chuyện.”
Đã có những lúc những chàng trai ấy mệt mỏi, bất lực đến nỗi muốn dừng lại, bỏ cuộc. Đã có những lần giận dỗi, cãi vã vì niềm tin, sự nhiệt huyết trong trái tim họ đang nguội dần bởi những tác động bên ngoài.“...Tại sao cậu dám phủ nhận những bước chạy của họ? Là vì họ chạy chậm hơn cậu sao? Thước đo giá trị của cậu chẳng qua chỉ là mấy con số đó à? Vậy thì chạy để làm gì nữa? Đi tàu Shinkansen đi! Đi máy bay đi! Tôi đảm bảo nhanh hơn nhiều!”
“Không thắng thì đâu còn ý nghĩa gì nữa.”
“Tham gia môn thể thao mà ngay từ đầu đã biết trước kết quả thì hay ho gì.”
Phải, đó là sự thật, dù cho có cố gắng cách mấy, họ vẫn không thể nào chiến thắng được những tuyển thủ của Rikudo. Nhưng thế thì sao cơ chứ? Thắng thua thật sự quan trọng đến thế ư?
Để rồi sau mọi chuyện, họ vẫn dũng cảm đứng lên. Tiếp tục nỗ lực mà hoàn thành đường chạy của mình, bất kể những khó khăn, thử thách cứ không ngừng ập đến. Tất cả, đều không thể cản được bước chân họ. Dẫu cho trước lúc bắt đầu trận đấu, Thần Đồng bị sốt cao đến mức cả người gần như choáng váng không đứng vững nổi, lại còn thêm cả chấn thương cũ ở chân Kiyoshi tái phát. Cả hai vẫn cố gắng gượng mà bắt đầu chặng đua. Vẫn kiên cường mà hoàn thành nốt đường đua của mình, mặc kệ những lo lắng, khuyên ngăn từ những người đồng đội. Dẫu cho những bước chân cuối cùng là những bước đi loạng choạng gần như muốn gục ngã, con người ấy vẫn không thể bỏ cuộc. Bởi vì nếu một người từ bỏ, tất cả những cố gắng mọi người bấy lâu nay sẽ trở nên thật vô nghĩa. Thế nên họ đã chạy, bằng tất cả sự đam mê và nhiệt huyết của mình, chính họ đã biến con đường dẫn đến chiến thắng ở Hakone thành một dấu ấn sâu sắc của tuổi trẻ. Họ đang cùng nhau thực hiện những bước chạy đẹp đẽ nhất, trên khoảng thời gian rực rỡ của đời mình, họ đã sống hết mình, để ngày mai không còn gì phải nuối tiếc.“- Cậu có biết lời khen tặng quý giá nhất đối với một người chạy trên đường đua là gì không?
- Nhanh?
- Không phải. Là ‘mạnh mẽ’.”
Mạnh mẽ đương đầu với thử thách, mạnh mẽ theo đuổi những thứ mình đặt ra, mạnh mẽ vươn tới ranh giới mà mình nghĩ không thể chạm tới. Sự mạnh mẽ đó phải chăng chính là “sức mạnh chiến thắng nỗi sợ hãi, bất an và khả năng mài giũa bản thân bất chấp mọi khó khăn...”?
Có lẽ tuổi trẻ của họ sẽ chẳng có gì đáng nhớ nếu không cùng nhau tham gia cuộc thi ấy, bởi vì cùng nhau cố gắng, cùng nhau nỗ lực mà trở nên thật ý nghĩa. Những bước chạy ấy, có thể sẽ không hoàn hảo, cũng chẳng phải là nhanh nhất. Nhưng họ đã thực sự vượt lên chính bản thân mình, dám đánh đổi để thành công, dám mơ ước để đạt đến những ranh giới cao hơn xa hơn và rực rỡ hơn trong tuổi trẻ của mình.“Giả sử tôi có đạt được vị trí dẫn đầu đi chăng nữa thì đối với tôi, đó vẫn không phải là thắng lợi nếu như tôi cảm thấy mình đã thua chính bản thân mình. Thành tích và thứ hạng là những thứ thay đổi qua từng cuộc đua. Ai là người quyết định mình là người vô địch chứ? Làm gì có, phải không? Chúng ta tiếp tục chạy mỗi ngày chẳng phải chỉ vì những lý tưởng và mục tiêu mà bản thân luôn tin tưởng vào đó sao?”
Cuốn sách thực sự này dành cho những ai đang mất phương hướng ở tuổi thanh xuân. Sao bạn không thử tự tay cầm cuốn sách này lên, mà thưởng thức, mà đắm chìm. Để rồi những nhiệt huyết, nỗ lực của những chàng trai ấy sẽ truyền đến trái tim bạn, tiếp thêm động lực để bạn có thể tiếp tục mạnh mẽ, ngẩng cao đầu mà bước tiếp trên con đường mình đã chọn. 
__________
Nội dung + Hình ảnh: Xuân Uyên
__________
Mọi thông tin chi tiết xin liên hệ:
Contact: 0903518979
Email: lqdbookaholics@gmail.com
Facebook: LQĐ’s Bookaholics Club
Nhận xét